Saturday, November 29, 2008
Nho cai su suong
Sunday, September 21, 2008
Từ cái ba'nh "fortune cookie"
Wednesday, August 29, 2007
Lảm nhảm cái sự mặc
Nói về ăn mặc, chắc phải tự thú nhận rằng mình "kém tắm" quá. Hình như chẳng bao giờ mình tự hài lòng về cách chọn đồ mặc của chính mình. Sao thế nhỉ ? Đúng ra, mình nên sinh ra dưới lốt con trai thì sẽ dễ dàng hơn, bởi mình chỉ cảm thấy thoải mái nhất với quần jean - áo thun hoặc sơ mi rộng rộng. Những ngày mình hay đi với đám bạn toàn con trai, suốt ngày là quần jean, áo thun đen, ăn mặc như thế có vẻ là phù hợp nhất. Ấy thế rồi mình cũng bị chê "thiếu nữ tính". Khi đi dạy học, chọn đồ mặc cho ra cô giáo thì có vẻ tử tế, "dịu dàng" hơn, thì đi với đám bạn lại bi chê là "cứng nhắc" và mình trở nên chọi lỏi khi mặc cái váy có cổ, có tay, mang giày bít, đứng giữa những là quần hộp, áo thun, giày khủng bố hoặc dép lê. Nhớ có 1 lần hứng chí lên, trang điểm 1 chút, mặc váy gì đó vào. Đi đường gặp Minh Khoa, MK hỏi "cưng mới từ hát xiệc ra hả ? Bị thằng nào nó đánh bầm mắt vậy ?" ... Hừ !
Phương D, Trang lửa và boyfriend đều khuyên phải chăm chút cách ăn mặc, hơn nữa bây giờ chẳng còn ốm tong teo như ngày xưa, phải mặc sao cho có vẻ không mập. Rồi phải trang điểm lên 1 chút ... Cái sự mặc sao mà khổ thế đấy. Ở cái xứ Mỹ xa ngàn dặm này, thấy chẳng ai quan tâm đến người khác ăn mặc thế nào, thế là mình nghĩ, sao phải mặc đẹp làm gì nhỉ. Đi học, cứ mặc lèng xèng, lê dép loẹt quẹt cứ thế mà có khi hay, lẫn hết vào đám đông, có học dở, học dốt 1 tý cũng chẳng ai để ý đến mình. Mà như thế cũng chẳng nhọc công, vắt óc ra nghĩ nên mặc áo nào đi với váy nào, quần nào, áo khoác ra sao.
Mà nói thế thôi, chứ kể ra hôm nào đi chơi downtown, chịu khó chăm chút bề ngoài, khối anh liếc mắt nhìn cũng thấy thích chí, chẳng phí công lần mò đám quần áo và đánh vật với phấn, son, chì kẻ mắt.
Nhân dịp xếp lại tủ quần áo, lảm nhảm chút cho có blog mới. Tiếp tục sự nghiệp dọn tủ, cần phải quyết tâm bỏ đi 1 mớ.
Lảm nhảm cái sự mặc
Nói về ăn mặc, chắc phải tự thú nhận rằng mình "kém tắm" quá. Hình như chẳng bao giờ mình tự hài lòng về cách chọn đồ mặc của chính mình. Sao thế nhỉ ? Đúng ra, mình nên sinh ra dưới lốt con trai thì sẽ dễ dàng hơn, bởi mình chỉ cảm thấy thoải mái nhất với quần jean - áo thun hoặc sơ mi rộng rộng. Những ngày mình hay đi với đám bạn toàn con trai, suốt ngày là quần jean, áo thun đen, ăn mặc như thế có vẻ là phù hợp nhất. Ấy thế rồi mình cũng bị chê "thiếu nữ tính". Khi đi dạy học, chọn đồ mặc cho ra cô giáo thì có vẻ tử tế, "dịu dàng" hơn, thì đi với đám bạn lại bi chê là "cứng nhắc" và mình trở nên chọi lỏi khi mặc cái váy có cổ, có tay, mang giày bít, đứng giữa những là quần hộp, áo thun, giày khủng bố hoặc dép lê. Nhớ có 1 lần hứng chí lên, trang điểm 1 chút, mặc váy gì đó vào. Đi đường gặp Minh Khoa, MK hỏi "cưng mới từ hát xiệc ra hả ? Bị thằng nào nó đánh bầm mắt vậy ?" ... Hừ !
Phương D, Trang lửa và boyfriend đều khuyên phải chăm chút cách ăn mặc, hơn nữa bây giờ chẳng còn ốm tong teo như ngày xưa, phải mặc sao cho có vẻ không mập. Rồi phải trang điểm lên 1 chút ... Cái sự mặc sao mà khổ thế đấy. Ở cái xứ Mỹ xa ngàn dặm này, thấy chẳng ai quan tâm đến người khác ăn mặc thế nào, thế là mình nghĩ, sao phải mặc đẹp làm gì nhỉ. Đi học, cứ mặc lèng xèng, lê dép loẹt quẹt cứ thế mà có khi hay, lẫn hết vào đám đông, có học dở, học dốt 1 tý cũng chẳng ai để ý đến mình. Mà như thế cũng chẳng nhọc công, vắt óc ra nghĩ nên mặc áo nào đi với váy nào, quần nào, áo khoác ra sao.
Mà nói thế thôi, chứ kể ra hôm nào đi chơi downtown, chịu khó chăm chút bề ngoài, khối anh liếc mắt nhìn cũng thấy thích chí, chẳng phí công lần mò đám quần áo và đánh vật với phấn, son, chì kẻ mắt.
Nhân dịp xếp lại tủ quần áo, lảm nhảm chút cho có blog mới. Tiếp tục sự nghiệp dọn tủ, cần phải quyết tâm bỏ đi 1 mớ.
Wednesday, August 22, 2007
Tiền tiền
Cả 1 đống tiền - đúng nghĩa.
Nhưng là 1 đống tiền xu mà thôi. Ước gì nó biến thành 1 đống tiền vàng nhỉ !
Thế mới nói, chẳng phải cái gì nhiều cũng có nghĩa là đủ ( *sigh* ...), đôi khi rỗng tuếch nữa là đằng khác.
Tiền tiền
Cả 1 đống tiền - đúng nghĩa.
Nhưng là 1 đống tiền xu mà thôi. Ước gì nó biến thành 1 đống tiền vàng nhỉ !
Thế mới nói, chẳng phải cái gì nhiều cũng có nghĩa là đủ ( *sigh* ...), đôi khi rỗng tuếch nữa là đằng khác.
Monday, August 6, 2007
Nhớ ăn vặt ở HN
Sao bỗng nhớ Hà Nội, những món ăn Hà Nội ghê. Nhiều món ăn HN làm HN rất là ... HN.
Nhớ phố Yết Kiêu, buổi sáng không biết bao nhiêu là hàng ăn. Mình thích nhất hàng bún thang chỉ cách trường ĐH Mỹ thuật chừng 100m. Nước bún trong vắt, thơm mùi gà. Bác chủ quán luôn nhớ sở thích của mình cho dù 1 năm hay 2 năm mình mới ra thăm Hà Nội : Nước trong, gà đùi thái mỏng, không mì chính, không mắm tôm, ít trứng gà non, nhiều hành phi, thêm vài cái quẩy. Và mình thích cho ớt thật cay, đỏ cả tô. Thật không thể quên miếng ăn có bún, có gà, có trứng, có củ cải sấy khô với vị của ớt, của nấm, của hành hương ... trời mùa đông, ăn tô bún vẫn vã mồ hôi.
Cũng từ trường MT, đi ngược về phía đường Nguyễn Thượng Hiền, quá ngã tư Nguyễn Du và Yết Kiêu 1 tí là 1 quán phở gà. Chưa bao giờ mình thấy quán vắng khách. Nếu đi cùng 2-3 người vào ăn, thường mỗi người phải tẽ vào các chỗ trống khác nhau. Quán chật chội, đông đúc, ngồi bàn thấp lè tè. Ấy thế mà mình lại thích cái không khí ấy. Chen chúc, chờ đợi để có được chỗ ngồi thật ra thì chẳng dễ chịu mấy, nhưng chỉ cần ngồi xuống, ăn được tô phở gà Hà Nội chính hiệu: nước trong, thịt thơm, nước phở ngọt, thoang thoảng mùi lá chanh, tương ớt cay như thế quả là chẳng phí công. Mình chỉ thắc mắc, quán đông như thế, người gọi phở ầm ỹ, mỗi người mỗi kiểu, làm thế nào mà chủ quán không khi nào nhầm lẫn.
Chiều nay mình chiên cơm, lại nhớ đến cơm rang HN. Ở SG, mình vẫn quen gọi là cơm chiên. Nhưng cái từ "cơm rang" mình vẫn thích hơn, nghe rất là Bắc kỳ, và hơn nữa là nghe có cảm giác rất ngon, ngon hơn "cơm chiên" dù nó cũng như nhau cả. Từ Yết Kiêu, ra Quán Sứ, đâm thẳng Hàng Da, đối diện chợ Hàng Da, có 1 quán ăn bé tí xiu, bàn ngồi cao hơn quán phở đựoc 1 tí, nhưng cũng chật chội lắm, ghế băng bằng gỗ kiểu ghế học trò thời mình đi học cấp 1. Ở đấy bán xôi mặn, miến xào, cơm rang và nhiều thứ nữa. Mình thích nhất cơm rang và xôi ở. Cơm rang tơi từng hạt, ăn kèm với miếng chả gọi thêm. Xôi thì dẻo đến từng hạt nếp, rưới tí nước sốt, vài miếng gà ram mặn xé, 1 miếng giò lụa, 1 miếng chả chiên, cuối cùng là 1 tí nước tương. Chẹp, nghĩ mà thèm thế.
Ăn sáng xong, chạy xe ra Triệu Việt Vương uống cà phê. Cả 1 con đường Triệu Việt Vương, 1 bên là cà phê, 1 bên là rửa xe. Mình thích ngồi quán Tuấn béo. Quán đấy không khác gì mấy những quán khác, nhưng có lẽ vì ngồi quen nơi này. Mình thích cảm giác ngồi bên trong quán hơi tối tối, qua khung cửa cũ đã mục vài chỗ, nhìn ra ngoài như 1 HN thu nhỏ : ngõ nhỏ, phố nhỏ, cây bàng, mấy thằng bé đánh giày chạy qua chạy lại. Cà phê HN không ngon như trong SG, nhưng ờ HN, nhấm nháp ly cà phê sữa nóng rất thích.
Ôi, còn nhiều món khác lắm : Bún ốc Hàng Buồm này, quẩy nóng Cầu Gỗ này, bánh rán Lý Quốc Sư này, bún chả Hàng Trống này, ... chẳng thể nhớ hết.
Mong lại có ngày được về HN quá ! Yêu HN, nhớ HN !
Nhớ ăn vặt ở HN
Sao bỗng nhớ Hà Nội, những món ăn Hà Nội ghê. Nhiều món ăn HN làm HN rất là ... HN.
Nhớ phố Yết Kiêu, buổi sáng không biết bao nhiêu là hàng ăn. Mình thích nhất hàng bún thang chỉ cách trường ĐH Mỹ thuật chừng 100m. Nước bún trong vắt, thơm mùi gà. Bác chủ quán luôn nhớ sở thích của mình cho dù 1 năm hay 2 năm mình mới ra thăm Hà Nội : Nước trong, gà đùi thái mỏng, không mì chính, không mắm tôm, ít trứng gà non, nhiều hành phi, thêm vài cái quẩy. Và mình thích cho ớt thật cay, đỏ cả tô. Thật không thể quên miếng ăn có bún, có gà, có trứng, có củ cải sấy khô với vị của ớt, của nấm, của hành hương ... trời mùa đông, ăn tô bún vẫn vã mồ hôi.
Cũng từ trường MT, đi ngược về phía đường Nguyễn Thượng Hiền, quá ngã tư Nguyễn Du và Yết Kiêu 1 tí là 1 quán phở gà. Chưa bao giờ mình thấy quán vắng khách. Nếu đi cùng 2-3 người vào ăn, thường mỗi người phải tẽ vào các chỗ trống khác nhau. Quán chật chội, đông đúc, ngồi bàn thấp lè tè. Ấy thế mà mình lại thích cái không khí ấy. Chen chúc, chờ đợi để có được chỗ ngồi thật ra thì chẳng dễ chịu mấy, nhưng chỉ cần ngồi xuống, ăn được tô phở gà Hà Nội chính hiệu: nước trong, thịt thơm, nước phở ngọt, thoang thoảng mùi lá chanh, tương ớt cay như thế quả là chẳng phí công. Mình chỉ thắc mắc, quán đông như thế, người gọi phở ầm ỹ, mỗi người mỗi kiểu, làm thế nào mà chủ quán không khi nào nhầm lẫn.
Chiều nay mình chiên cơm, lại nhớ đến cơm rang HN. Ở SG, mình vẫn quen gọi là cơm chiên. Nhưng cái từ "cơm rang" mình vẫn thích hơn, nghe rất là Bắc kỳ, và hơn nữa là nghe có cảm giác rất ngon, ngon hơn "cơm chiên" dù nó cũng như nhau cả. Từ Yết Kiêu, ra Quán Sứ, đâm thẳng Hàng Da, đối diện chợ Hàng Da, có 1 quán ăn bé tí xiu, bàn ngồi cao hơn quán phở đựoc 1 tí, nhưng cũng chật chội lắm, ghế băng bằng gỗ kiểu ghế học trò thời mình đi học cấp 1. Ở đấy bán xôi mặn, miến xào, cơm rang và nhiều thứ nữa. Mình thích nhất cơm rang và xôi ở. Cơm rang tơi từng hạt, ăn kèm với miếng chả gọi thêm. Xôi thì dẻo đến từng hạt nếp, rưới tí nước sốt, vài miếng gà ram mặn xé, 1 miếng giò lụa, 1 miếng chả chiên, cuối cùng là 1 tí nước tương. Chẹp, nghĩ mà thèm thế.
Ăn sáng xong, chạy xe ra Triệu Việt Vương uống cà phê. Cả 1 con đường Triệu Việt Vương, 1 bên là cà phê, 1 bên là rửa xe. Mình thích ngồi quán Tuấn béo. Quán đấy không khác gì mấy những quán khác, nhưng có lẽ vì ngồi quen nơi này. Mình thích cảm giác ngồi bên trong quán hơi tối tối, qua khung cửa cũ đã mục vài chỗ, nhìn ra ngoài như 1 HN thu nhỏ : ngõ nhỏ, phố nhỏ, cây bàng, mấy thằng bé đánh giày chạy qua chạy lại. Cà phê HN không ngon như trong SG, nhưng ờ HN, nhấm nháp ly cà phê sữa nóng rất thích.
Ôi, còn nhiều món khác lắm : Bún ốc Hàng Buồm này, quẩy nóng Cầu Gỗ này, bánh rán Lý Quốc Sư này, bún chả Hàng Trống này, ... chẳng thể nhớ hết.
Mong lại có ngày được về HN quá ! Yêu HN, nhớ HN !
Tuesday, July 31, 2007
Báo và "Du sinh VC"
Ở xứ này, lắm khi thèm có được tờ báo VN để mà đọc, mà phải báo VN chính gốc thì mới thích nhé. Mà khổ, kiếm đâu ra. Thật ra, báo online giờ nhiều : Tuổi trẻ, Thanh Niên, Tiếp thị, Dân trí, .... Nhưng chẳng hiểu sao, đọc tin tức online chẳng bù được cho cái thú ngồi giở mấy trang báo, vừa đọc vừa uống ly cà phê. Cầm tờ báo, chưa mở ra thì mình cũng biết bên trong ...toàn những tin tức mới ( lãng ), còn vào báo online, nhiều khi không để ý, bấm trúng những cái tin có từ đời củ lỉ nào,tin mới tin cũ gì là cứ náo loạn lên.
Lan man chút vậy, chứ mục đích là mình than thở vì báo VN ở Mỹ cơ. Thèm tờ báo quá, thỉnh thoảng lấy tờ báo VN ở đây đọc đỡ. Nhưng mà chẳng thấy bớt thèm đâu,chỉ thấy bục mình thêm vì những tin tức đầy tính "chống Cộng". Có 1 bài báo, mình đọc lâu rồi, bắt được 1 cụm từ "du sinh việt cộng" để ám chỉ những đứa như mình ( hề hề, từ hay đấy chứ nhể ). Thật ra, mang đặc tính của người VN, mình cũng thích nói xấu lắm, khi ở VN, mình vẫn hay hùa theo những câu chuyện nói xấu các bác lãnh đạo nhà mình đấy chứ. Thế mà giờ đây, mỗi lần đọc báo thể loại này, mình lại sôi gan lên, có lẽ mình vẫn mang cái máu ĐỎ đầy ứ.
Mới đây nhất, đọc tin về việc dân ở tỉnh lên biểu tình vấn đề "đòi tự do dân chủ" gì đó ở Sài Gòn. Mình tưởng tượng là mình chưa biết gì về SG, nếu thế thì đọc mẩu tin thấy đáng sợ thật khi đọc thấy từng tốp bộ đội việt cộng hung hãn đứng canh chừng chỉ chực ra tay đàn áp những người dân nghèo, những cụ già không vũ khí trên tay. Người viết tiếp tục mẩu tin bằng việc : đêm hôm đó, tại đường Quang Trung, người ta ( không hiểu người ta là ai ) thấy mấy xe tải chở đầy bộ đội đi qua, có lẽ đây là cuộc tập trung quân đội dồn về để đàn áp đoàn người biểu tình . Đến đoạn đấy thì thôi, không thể nào mà không khỏi phì cười: Anh nhà báo nghe đồn, rồi suy luận ra.
Ai ở SG thì biết quá rồi, dân gặp chuyện chướng tai gai mắt của các bác quan thì đi biểu tình thật. Nhưng có bao giờ thấy các "chú bộ đội VC" hung hãn, lăm le hành hung các cụ già đâu nhỉ. Mình chỉ thấy 1 vài chú loe ngoe, đứng ngáp ruồi cho có lệ, có lần mình còn thấy có chú ngồi chồm hổm gần đấy ăn quà vặt ( mình soi thì thấy hình như chú ăn canh bún thì phải ) nữa cơ. Huống hồ chi là cả 1 đạo quân VC được tập trung về để xử lý.
Thôi nhé, ngưng nhé. Ngứa miệng thì viết ra tí tí vậy. Lỡ ông nào nhà báo ở đây dọc được blog lại chụp cho mình cái mũ là lãnh đạo 1 nhóm du sinh việt cộng được cài vào nước Mỹ làm loạn thì có ngày ra đường bị oánh bủa mịe.
Báo và "Du sinh VC"
Ở xứ này, lắm khi thèm có được tờ báo VN để mà đọc, mà phải báo VN chính gốc thì mới thích nhé. Mà khổ, kiếm đâu ra. Thật ra, báo online giờ nhiều : Tuổi trẻ, Thanh Niên, Tiếp thị, Dân trí, .... Nhưng chẳng hiểu sao, đọc tin tức online chẳng bù được cho cái thú ngồi giở mấy trang báo, vừa đọc vừa uống ly cà phê. Cầm tờ báo, chưa mở ra thì mình cũng biết bên trong ...toàn những tin tức mới ( lãng ), còn vào báo online, nhiều khi không để ý, bấm trúng những cái tin có từ đời củ lỉ nào,tin mới tin cũ gì là cứ náo loạn lên.
Lan man chút vậy, chứ mục đích là mình than thở vì báo VN ở Mỹ cơ. Thèm tờ báo quá, thỉnh thoảng lấy tờ báo VN ở đây đọc đỡ. Nhưng mà chẳng thấy bớt thèm đâu,chỉ thấy bục mình thêm vì những tin tức đầy tính "chống Cộng". Có 1 bài báo, mình đọc lâu rồi, bắt được 1 cụm từ "du sinh việt cộng" để ám chỉ những đứa như mình ( hề hề, từ hay đấy chứ nhể ). Thật ra, mang đặc tính của người VN, mình cũng thích nói xấu lắm, khi ở VN, mình vẫn hay hùa theo những câu chuyện nói xấu các bác lãnh đạo nhà mình đấy chứ. Thế mà giờ đây, mỗi lần đọc báo thể loại này, mình lại sôi gan lên, có lẽ mình vẫn mang cái máu ĐỎ đầy ứ.
Mới đây nhất, đọc tin về việc dân ở tỉnh lên biểu tình vấn đề "đòi tự do dân chủ" gì đó ở Sài Gòn. Mình tưởng tượng là mình chưa biết gì về SG, nếu thế thì đọc mẩu tin thấy đáng sợ thật khi đọc thấy từng tốp bộ đội việt cộng hung hãn đứng canh chừng chỉ chực ra tay đàn áp những người dân nghèo, những cụ già không vũ khí trên tay. Người viết tiếp tục mẩu tin bằng việc : đêm hôm đó, tại đường Quang Trung, người ta ( không hiểu người ta là ai ) thấy mấy xe tải chở đầy bộ đội đi qua, có lẽ đây là cuộc tập trung quân đội dồn về để đàn áp đoàn người biểu tình . Đến đoạn đấy thì thôi, không thể nào mà không khỏi phì cười: Anh nhà báo nghe đồn, rồi suy luận ra.
Ai ở SG thì biết quá rồi, dân gặp chuyện chướng tai gai mắt của các bác quan thì đi biểu tình thật. Nhưng có bao giờ thấy các "chú bộ đội VC" hung hãn, lăm le hành hung các cụ già đâu nhỉ. Mình chỉ thấy 1 vài chú loe ngoe, đứng ngáp ruồi cho có lệ, có lần mình còn thấy có chú ngồi chồm hổm gần đấy ăn quà vặt ( mình soi thì thấy hình như chú ăn canh bún thì phải ) nữa cơ. Huống hồ chi là cả 1 đạo quân VC được tập trung về để xử lý.
Thôi nhé, ngưng nhé. Ngứa miệng thì viết ra tí tí vậy. Lỡ ông nào nhà báo ở đây dọc được blog lại chụp cho mình cái mũ là lãnh đạo 1 nhóm du sinh việt cộng được cài vào nước Mỹ làm loạn thì có ngày ra đường bị oánh bủa mịe.
Wednesday, July 25, 2007
Chạy bộ nào
Sao phải chạy bộ nhỉ, vừa tẻ nhạt, vừa mệt lử. Mỗi lần chạy cứ như 1 lần hành xác ấy.
Nhưng mà chạy bộ thì có nhiều ích lợi lắm nhé:
Đầu tiên hết là giảm cân này. ( Đẹp trước mới tính đến khỏe sau )
Chạy xong thì da mặt hồng hào lên, lắm lúc đỏ như 1 con tôm luộc.
Chạy thì chân săn chắc, có béo 1 tí nhưng chân vẫn ngon là được.
Tốt cho tim, phổi nhé và những gỉ gì nữa, coi như tốt cho lục phủ ngũ tạng đi.
Chạy xong thì tinh thần phấn chấn hẳn lên - tại mới thoát ra được cuộc hành xác mà.
Chạy chỉ tốn tiền mua 1 đôi giày, không tốn tiền vé và không phải mua nhiều bộ đồ, kính như đi bơi.
Chạy thì có dịp để nghe nhạc từ Ipod nhé ( ở nhà thì tội gì phải nhét ipod vào tai - nghe bằng máy chẳng sướng hơn sao )
Ăn ngon hơn - chắc tại trưa nhịn ăn.
Tối ngủ kỹ hơn này - chắc tại coi phim đến 1-2 giờ sáng.
... nhiều ích lợi lắm
Tóm lại - kết luận là: chạy để được thon thả như cô mèo trong ảnh là đẹp.
Chạy bộ nào
Sao phải chạy bộ nhỉ, vừa tẻ nhạt, vừa mệt lử. Mỗi lần chạy cứ như 1 lần hành xác ấy.
Nhưng mà chạy bộ thì có nhiều ích lợi lắm nhé:
Đầu tiên hết là giảm cân này. ( Đẹp trước mới tính đến khỏe sau )
Chạy xong thì da mặt hồng hào lên, lắm lúc đỏ như 1 con tôm luộc.
Chạy thì chân săn chắc, có béo 1 tí nhưng chân vẫn ngon là được.
Tốt cho tim, phổi nhé và những gỉ gì nữa, coi như tốt cho lục phủ ngũ tạng đi.
Chạy xong thì tinh thần phấn chấn hẳn lên - tại mới thoát ra được cuộc hành xác mà.
Chạy chỉ tốn tiền mua 1 đôi giày, không tốn tiền vé và không phải mua nhiều bộ đồ, kính như đi bơi.
Chạy thì có dịp để nghe nhạc từ Ipod nhé ( ở nhà thì tội gì phải nhét ipod vào tai - nghe bằng máy chẳng sướng hơn sao )
Ăn ngon hơn - chắc tại trưa nhịn ăn.
Tối ngủ kỹ hơn này - chắc tại coi phim đến 1-2 giờ sáng.
... nhiều ích lợi lắm
Tóm lại - kết luận là: chạy để được thon thả như cô mèo trong ảnh là đẹp.