Monday, April 30, 2007

April 30, 2007




Ở nhà mọi người đang được mấy ngày lễ sướng thế. Ở đây chỉ có hưởng ké lễ qua blog của bà con và gọi điện về nhà thôi. Cắm đầu cắm cổ làm bài final cho mùa học này. Ráng sống sót 3 tuần còn lại. Bao giờ cho hết 3 tuần, bao giờ cho đến bao giờ.. Giời ạ, sao cứ đến cuối mùa học là con lại mệt nhọc thế không biết, tự thương thân con quá.

Giải lao viết blog mà chẳng biết viết gì, memory đang bị quá tải mà. Này thì múa tay chụp hình để vẽ bài, rồi post lên đây cho có chuyện.

Hôm bữa chat, đứa bạn VN nói đùa : học cho lắm thì đi tắm cũng cởi tr**ng. Hẹc ...hmm..

April 30, 2007




Ở nhà mọi người đang được mấy ngày lễ sướng thế. Ở đây chỉ có hưởng ké lễ qua blog của bà con và gọi điện về nhà thôi. Cắm đầu cắm cổ làm bài final cho mùa học này. Ráng sống sót 3 tuần còn lại. Bao giờ cho hết 3 tuần, bao giờ cho đến bao giờ.. Giời ạ, sao cứ đến cuối mùa học là con lại mệt nhọc thế không biết, tự thương thân con quá.

Giải lao viết blog mà chẳng biết viết gì, memory đang bị quá tải mà. Này thì múa tay chụp hình để vẽ bài, rồi post lên đây cho có chuyện.

Hôm bữa chat, đứa bạn VN nói đùa : học cho lắm thì đi tắm cũng cởi tr**ng. Hẹc ...hmm..

Friday, April 20, 2007

Đi chơi mỏi giò




Đã bẩu mấy ngày cuối tuần là phải ở nhà làm bài, không thì ăn mấy con C tẹt mặt. Vậy mà cũng đi cho được từ trưa đến tận tối mịt. Gọi tối mịt vậy chứ 7 giờ mà trời còn nắng chang chang à. Rề từ downtown SF cho đến Daly city. Rề xuống tuốt Palo Alto ( chắc cũng gần nửa đường từ SG đi Vũng Tàu) kiếm mua có cái ba lô và vô IKEA đại loại là cũng đi vòng vòng xem đồ nội thất cho giống bà con nhưng chủ đích chỉ để ăn cái hotdog + cây kem, hết có $1.50 nhưng mà suưoớng miệng. Kem tươi ở IKEA là rẻ và ngon nhất. Mai mốt về VN là nhớ kem IKEA lắm đây.

Giờ mỏi giò quá sao đây. Ngứa nữa !

Ngứa thì dăm ba đường ngứa. Ngứa để gãi thì dễ quá rồi. Nhưng mà ngứa khổ hơn là "ngứa cẳng" vì không được về nhà. Không được về nhà ! 3 tháng hè chôn vùi ở cái xứ này ... Kiếm đâu ra được 1 "đấng mạnh thường quân" có tài hô phép ra được cái vé ? Ai biết chỉ giùm, xin hậu tạ.

Đi chơi mỏi giò




Đã bẩu mấy ngày cuối tuần là phải ở nhà làm bài, không thì ăn mấy con C tẹt mặt. Vậy mà cũng đi cho được từ trưa đến tận tối mịt. Gọi tối mịt vậy chứ 7 giờ mà trời còn nắng chang chang à. Rề từ downtown SF cho đến Daly city. Rề xuống tuốt Palo Alto ( chắc cũng gần nửa đường từ SG đi Vũng Tàu) kiếm mua có cái ba lô và vô IKEA đại loại là cũng đi vòng vòng xem đồ nội thất cho giống bà con nhưng chủ đích chỉ để ăn cái hotdog + cây kem, hết có $1.50 nhưng mà suưoớng miệng. Kem tươi ở IKEA là rẻ và ngon nhất. Mai mốt về VN là nhớ kem IKEA lắm đây.

Giờ mỏi giò quá sao đây. Ngứa nữa !

Ngứa thì dăm ba đường ngứa. Ngứa để gãi thì dễ quá rồi. Nhưng mà ngứa khổ hơn là "ngứa cẳng" vì không được về nhà. Không được về nhà ! 3 tháng hè chôn vùi ở cái xứ này ... Kiếm đâu ra được 1 "đấng mạnh thường quân" có tài hô phép ra được cái vé ? Ai biết chỉ giùm, xin hậu tạ.

Wednesday, April 18, 2007

Blog này là để tui ngưỡng mộ thày của mình.

Sáng nay, như thường lệ, trước khi lên lớp, vào quán cà phê ở góc đường, chợt nhìn thấy hình ảnh quen thuộc của mùa học này là thấy thầy mình đang ngồi ở cái bàn cạnh cửa sổ, tách biệt với những bàn khác, uống trà, ăn miếng bánh mì và đọc báo. Chợt nghĩ, người đi ra, đi vào quán cà phê chắc chẳng ai biết đó là 1 họa sĩ có tài và nổi tiếng đâu nhỉ. Thử vào yahoo, search tên Warren Chang mà xem, yahoo sẽ xổ ra 1 dọc dài đấy.

Tự nhủ là may mắn, mình mới được học với 1 người thầy như vậy. Không những học về kỹ năng, mà còn học được cách làm 1 người được người khác nể trọng là như thế nào ( nói học vậy thui chứ ai biết mình tiếp thu được bao nhiêu ).

-Hiền lành mà nghiêm khắc

-Tài giỏi mà điềm đạm

-Rất chừng mực của 1 người thầy

-Nghệ sĩ nhưng làm việc ngăn nắp, trật tự

.. vân vân và vân vân ... giờ chưa nghĩ ra hết

Nhưng mà thầy ui, thầy chấm điểm khó quá. Ngưỡng mộ thầy thì em rất ngưỡng mộ. Thích học với thầy thì em rất thích. Nhung chắc mùa này em "phăng teo" vì lớp của thầy mất thôi .

**Chú thích : tranh của thày tui đó

Blog này là để tui ngưỡng mộ thày của mình.

Sáng nay, như thường lệ, trước khi lên lớp, vào quán cà phê ở góc đường, chợt nhìn thấy hình ảnh quen thuộc của mùa học này là thấy thầy mình đang ngồi ở cái bàn cạnh cửa sổ, tách biệt với những bàn khác, uống trà, ăn miếng bánh mì và đọc báo. Chợt nghĩ, người đi ra, đi vào quán cà phê chắc chẳng ai biết đó là 1 họa sĩ có tài và nổi tiếng đâu nhỉ. Thử vào yahoo, search tên Warren Chang mà xem, yahoo sẽ xổ ra 1 dọc dài đấy.

Tự nhủ là may mắn, mình mới được học với 1 người thầy như vậy. Không những học về kỹ năng, mà còn học được cách làm 1 người được người khác nể trọng là như thế nào ( nói học vậy thui chứ ai biết mình tiếp thu được bao nhiêu ).

-Hiền lành mà nghiêm khắc

-Tài giỏi mà điềm đạm

-Rất chừng mực của 1 người thầy

-Nghệ sĩ nhưng làm việc ngăn nắp, trật tự

.. vân vân và vân vân ... giờ chưa nghĩ ra hết

Nhưng mà thầy ui, thầy chấm điểm khó quá. Ngưỡng mộ thầy thì em rất ngưỡng mộ. Thích học với thầy thì em rất thích. Nhung chắc mùa này em "phăng teo" vì lớp của thầy mất thôi .

**Chú thích : tranh của thày tui đó

Sunday, April 15, 2007

bất ổn

-Đêm qua ác mộng, mơ thấy người ta đâm, chém, giết nhau, hóa ma ... dậy mệt cả người.

-Em D50 chắc sắp ra đi, có người trả $400, $425 thì chẳng ai hỏi đến. Tiếc em ! D40 mới ra mà rating cũng chẳng bằng.

-Thèm về VN mà lực bất tòng tâm, phải ở đây suốt mấy tháng hè thôi.

-Buồn, muốn có ai đó để chát mà Yahoo vắng lặng. Tối chủ nhật ở nhà chắc mọi người đi chơi.

Hôm nay cà phê 1 mình.